PHẦN 3: BA CẤP ĐỘ THỞ TRONG THÁI CỰC QUYỀN - TỪ THỞ NÔNG ĐẾN THỞ ĐIỀU KHIỂN TÂM THẾ¶
Source: Cẩm nang giữ gìn sức khỏe và kéo dài tuổi thọ
Trong thực hành Thái Cực Quyền, hơi thở không được coi là một hoạt động tự động đơn thuần mà là một công cụ để điều phối năng lượng. Việc phân chia hơi thở thành ba cấp độ không phải để phân biệt cao thấp, mà là một lộ trình tiến hóa về mặt sinh lý, giúp cơ thể chuyển từ trạng thái căng thẳng sang trạng thái thư giãn sâu.
3.1. Thở Ngực (Clavicular Breathing) – Trạng thái báo động¶
Thở ngực là kiểu thở mà trong đó lồng ngực mở rộng lên trên và ra ngoài, vai có xu hướng nhấc cao lên phía tai. Đây là kiểu thở phổ biến nhất ở những người làm việc văn phòng bị stress hoặc vận động viên trong trạng thái hoảng loạn.
Dưới góc độ sinh lý, thở ngực là phản ứng của cơ thể khi đối mặt với nguy hiểm (phản ứng "chiến đấu hoặc bỏ chạy"). Khi thở ngực, phần đáy phổi không được sử dụng, lượng oxy nạp vào ít nhưng tần suất thở nhanh, khiến nhịp tim tăng cao và cơ bắp bị căng cứng. Trong tennis, nếu bạn thở ngực trong lúc thi đấu, bạn sẽ nhanh chóng rơi vào trạng thái kiệt sức, mất khả năng phán đoán và dễ mắc những sai lầm do thiếu oxy lên não. Trong Thái Cực Quyền, thở ngực được coi là trạng thái "tắc nghẽn", cần phải được điều chỉnh để chuyển sang cấp độ sâu hơn.
3.2. Thở Bụng (Abdominal Breathing) – Trạng thái cân bằng¶
Thở bụng là bước tiến quan trọng, nơi người tập bắt đầu học cách điều khiển cơ hoành. Thay vì nâng lồng ngực, họ tập trung vào việc làm phình bụng ra khi hít vào và hóp bụng lại khi thở ra.
Khi thực hiện thở bụng, áp suất trong khoang bụng tăng lên, đẩy cơ hoành xuống thấp hơn, tạo ra một khoảng trống lớn hơn trong phổi để oxy tràn đầy. Điều này không chỉ cung cấp nhiều oxy hơn cho máu mà còn tạo ra một áp lực nhẹ lên các cơ quan nội tạng, giúp tăng cường chuyển hóa. Đối với người mới tập Thái Cực Quyền, thở bụng là bài tập căn bản để loại bỏ sự căng cứng ở vùng vai và cổ, giúp toàn bộ cơ thể trở nên "mềm" hơn. Khi một vận động viên tennis làm chủ được thở bụng, họ có thể duy trì sự bình tĩnh trong những pha bóng bền (rally) kéo dài, giúp cơ bắp không bị mỏi quá nhanh.
3.3. Thở Đan Điền (Deep Dan Tian Breathing) – Trạng thái tối ưu¶
Thở Đan điền là cấp độ cao nhất, nơi hơi thở không chỉ dừng lại ở bụng mà dường như "chìm" sâu xuống vùng dưới rốn (vùng Đan điền). Đây không phải là một khái niệm huyền bí, mà là sự kết hợp giữa thở bụng sâu với sự co giãn của vùng sàn chậu (pelvic floor).
Ở cấp độ này, hơi thở trở nên cực kỳ chậm, êm và sâu. Khi hít vào, không chỉ bụng phình ra mà vùng xương chậu cũng có sự mở rộng nhẹ, tạo ra một sự ổn định tuyệt đối cho trọng tâm cơ thể. Hơi thở Đan điền giúp hạ thấp trọng tâm vận động, tạo ra trạng thái "đứng vững như núi nhưng linh hoạt như nước".
Khi đạt đến trình độ này, hơi thở và tâm trí hòa làm một. Người tập không còn cảm thấy mình đang "cố gắng" thở, mà hơi thở tự vận hành theo nhịp điệu của cơ thể. Điều này tạo ra một sự ổn định về mặt sinh lý cực lớn, giúp giảm áp lực lên hệ tim mạch và kéo dài tuổi thọ bằng cách giảm thiểu sự mài mòn của các tế bào do stress oxy hóa.